Thánh Thomas Aquinas đến. Ông nói: "Tôn vinh Chúa Giê-su. Hôm nay tôi lại đến để nói với các bạn về sự thánh thiện. Thường thường, điều duy nhất cản trở con đường tới sự thánh thiện là trái tim ganh tị. Vì người ta thường không nhận ra hình thức ác này trong lòng mình và vì vậy họ không tẩy sạch nó."
"Ganh tị chỉ là một dạng tự yêu khác. Linh hồn bị cuốn vào bản thân sẽ đam mê nuôi dưỡng nhu cầu của chính mình về mặt tinh thần, thể chất và cảm xúc. Người ấy được lén lút bồi đầy mong muốn trở thành người có vẻ ngoài tốt nhất, mặc quần áo tốt nhất, sống trong nhà tốt nhất, có gia đình tốt nhất, danh tiếng tốt nhất. Thường thì ganh tị có thể xác định qua tinh thần tham vọng."
"Loại ganh tị làm Chúa Giê-su tức giận nhất là ganh tị về mặt tinh thần. Người ấy muốn mọi người biết về những ân sủng mà mình nhận được như thể chính mình là tác giả của mỗi ân sủng, và như thế mình xứng đáng có chúng."
"Nhưng ganh tị không chỉ dừng lại ở muốn tốt nhất. Ganh tị muốn những gì người láng giềng có. Người ấy không vui mừng vì may mắn của người láng giềng - về mặt thể chất, tinh thần hoặc cảm xúc, mà muốn tất cả những điều đó cho chính mình. Bạn thấy rồi, tham vọng chuyển thành tham lam, và tham lam trở thành ganh tị."
"Nhưng ở gốc của mọi ganh tị là cùng một tình yêu tự tiêu hủy mà nằm ở gốc của tất cả tội lỗi. Nếu sự cuốn vào bản thân này không được kiểm soát, nó sẽ chạy trôi như ngựa bỏ tung, giữ trái tim làm tù nhân, đảm bảo sự phá huỷ tinh thần."
"Linh hồn chịu đựng ganh tị không hiểu vị trí của mình trước mặt Chúa. Nếu họ biết thì họ sẽ chấp nhận Dụng ý của Chúa trong thời khắc hiện tại và chỉ mong muốn - không nhiều hơn, cũng không ít hơn - phần này cho chính mình."